Chân ướt chân ráo lên thành phố mưu sinh, Hường tình cờ quen Nguyệt tại một buổi họp đồng hương. Nguyệt là nhân viên ở một tập đoàn kinh tế, nhiều tuổi hơn Hường. Cùng là phụ nữ xa quê, họ dễ gần gũi nhau, sau vài buổi trò chuyện đã thân thiết như chị em, họ thường rủ nhau đi lễ chùa, mua sắm, thăm nom các đồng hương khác... Vốn liếng tích lũy được sau mấy năm cặm cụi làm ăn của vợ chồng Hường chưa đủ để mua nhà riêng, cho nên ban đầu vợ chồng con cái chỉ thuê một gian nhà trọ để sinh sống. Dành dụm thêm được ít nữa, vợ chồng Hường có ý định tìm mua căn nhà nhỏ để bắt đầu "an cư lạc nghiệp". Biết chuyện, Nguyệt vồn vã: "Bác chị có lô đất, năm kia đã xây hai căn hộ, giờ muốn bán một căn. Vợ chồng em có nhu cầu, chị nói với bác bán lại cho, giá rẻ thôi". Vợ chồng Hường mừng lắm, hôm sau theo Nguyệt đi xem nhà. Nhìn hai căn hộ bé tí xây trên diện tích chưa tới sáu mươi mét vuông, Hường băn khoăn:
- Chị ơi, nhà nhỏ, đất hẹp thế này, giấy tờ có bảo đảm không chị? Em nghe nói dưới 36 mét vuông thì không được tách sổ mà.
Nguyệt cười tươi:
- Em yên tâm, cán bộ ở địa phương này đều là chỗ thân quen của chị. Bảo đảm trong vòng ba tháng, chị sẽ làm giấy tờ đầy đủ cho em.
Yên lòng bởi lời hứa chắc nịch của Nguyệt, vợ chồng Hường giao đủ tiền cho chủ nhà, nhận lấy tờ giấy giao nhà viết tay rồi dọn đến ngôi nhà mới. Vợ chồng ông bác Nguyệt ở căn hộ còn lại.
Nhưng thật là lạ lùng, hai nhà ở sát vách nhau, lại là đồng hương, nhưng ông bà chủ nhà bên, bác của Nguyệt, lại tỏ ra không mấy thân thiện. Có đường nước để dùng chung, họ luôn khóa lại, nhà Hường muốn dùng phải gọi nhiều lần họ mới mở "van". Chồng Hường đành phải gọi thợ đến lắp đường nước riêng, tốn tiền triệu. Rồi đường nước nhà họ chẳng biết thế nào lại chảy qua sàn bếp nhà Hường, khiến nền bếp lúc nào cũng róc rách nước, có lúc ngấm cả lên sàn, rất khó chịu, nhưng nói với hàng xóm sửa hộ thì họ cứ lờ tịt đi.
Hết ba tháng, chưa thấy có sổ hồng, vợ chồng Hường gọi điện cho Nguyệt. Nguyệt lần lữa mãi rồi mới nói là không thể xin được. Hường buồn lắm, liền mời Nguyệt đến nhà ông bác để tìm cách tháo gỡ. Nhưng Nguyệt từ chối không đến. Bực mình không chịu nổi, vợ chồng Hường đề nghị được lấy lại tiền và trả lại nhà, nhưng ông bác Nguyệt thản nhiên trả lời: "Ðã tiêu hết rồi, chẳng có gì mà trả". Thấy tình thế ngày càng bất lợi, Hường đành phải bàn với chồng bán nhà đi chỗ khác. Khổ nỗi, ai vào mua cũng bị ông bà chủ nhà bên dèm pha "Nhà ấy có giấy tờ gì đâu mà bán", cho nên mãi không bán nổi. Hai gia đình nhiều lần cãi cọ ầm ĩ, khiến tổ hòa giải khu phố phải đứng ra can thiệp và hòa giải.
Không biết có phải "từ trên trời xuống" hay không, bỗng nhiên Nguyệt xuất hiện. Phớt lờ sự tức giận của vợ chồng Hường, Nguyệt thản nhiên đề nghị vợ chồng Hường bán lại cho chính ông bà chủ với giá cũ, trong khi Hường đã phải bỏ tiền ra sửa chữa khá nhiều, mà giá đất lại đã lên cao so với thời điểm mua nhà. Chẳng còn cách nào khác, vợ chồng Hường đành phải bán lại cho họ. Ngậm ngùi dọn đồ đạc ra đi, Hường buồn lắm, vì không ngờ lại có người đồng hương xấu chơi đến thế. Nhưng "thà rằng không gặp họ nữa còn hơn phải tiếp tục sống trong sự bực mình", vợ chồng Hường bảo nhau vậy.
Phạm Quang An